Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2016

TN-05-C



Chúa Nhật thứ 5 Thường Niên
 (Năm C − ngày 7-2-2016)



ĐỌC LỜI CHÚA

·    Is 6,1-2a.3-8: (3) «Đức Chúa các đạo binh là Đấng Thánh! Cả mặt đất rạng ngời vinh quang Chúa!»

·    1 Cr 15,1-11: (10) Tôi có là gì thì cũng là nhờ ơn Thiên Chúa, và ơn Người ban cho tôi đã không vô hiệu; trái lại, tôi đã làm việc nhiều hơn tất cả những vị khác, nhưng không phải tôi, mà là ơn Thiên Chúa cùng với tôi.

·    TIN MỪNG: Lc 5,1-11

Đức Giêsu kêu gọi bốn môn đệ đầu tiên
(// Mt 4,18-22; Mc 1,16-20)

 (1) Một hôm, Đức Giêsu đang đứng ở bờ hồ Ghennêxarét, dân chúng chen lấn nhau đến gần Người để nghe lời Thiên Chúa. (2) Người thấy hai chiếc thuyền đậu dọc bờ hồ, còn những người đánh cá thì đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới. (3) Đức Giêsu xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simôn, và Người xin ông chèo thuyền ra xa bờ một chút. Rồi Người ngồi xuống, và từ trên thuyền Người giảng dạy đám đông.

 (4) Giảng xong, Người bảo ông Simôn: «Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá». (5) Ông Simôn đáp: «Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới». (6) Họ đã làm như vậy, và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới. (7) Họ làm hiệu cho các bạn chài trên chiếc thuyền kia đến giúp. Những người này tới, và họ đã đổ lên được hai thuyền đầy cá, đến gần chìm.

 (8) Thấy vậy, ông Simôn Phêrô sấp mặt dưới chân Đức Giêsu và nói: «Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi!» (9) Quả vậy, thấy mẻ cá vừa bắt được, ông Simôn và tất cả những người có mặt ở đó với ông đều kinh ngạc. (10) Cả hai người con ông Dêbêđê, là Giacôbê và Gioan, bạn chài với ông Simôn, cũng kinh ngạc như vậy. Bấy giờ Đức Giêsu bảo ông Simôn: «Đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta». (11) Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người. 

CHIA SẺ

Câu hỏi gợi ý:

1.   Đặt mình vào địa vị của Simon, bạn sẽ nghĩ thế nào khi đã đánh cá suốt đêm mà không được con cá nào, mà Thầy mình lại bảo đánh cá lần nữa?

2.   Ta có thể rút ra bài học nào từ sự kiện trên? Giữa ý Chúa và ý ta, thực hiện ý của ai thì đem lại kết quả tốt đẹp cho ta hơn?

Suy tư gợi ý:

1.       Cứ tuân theo ý Chúa, sẽ chứng kiến nhiều việc lạ lùng

Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy: nhờ vâng lời Đức Giêsu, Simon đã thành công trong mẻ lưới cá đêm ấy. Điều đáng lưu ý là lệnh truyền hay ý muốn của Đức Giêsu trong trường hợp này rất ngược với ý muốn hay kinh nghiệm nhà nghề của Simon. Ông đã đánh cá suốt đêm mà không bắt được con cá nào, nên theo kinh nghiệm bao năm trong nghề của ông, ông nghĩ nếu có tiếp tục đánh nữa thì cũng chẳng có kết quả gì. Mặc dù vậy, ông vẫn vâng lời Thầy mình, nhờ đó ông đã tận mắt chứng kiến sự lạ lùng xảy ra.

Đó là một bài học cho chúng ta trong cuộc đời Kitô hữu giữa trần gian. Chúng ta – dù là người được mọi người coi là khôn ngoan nhất – không thể biết chắc chắn hành động như thế nào thì sẽ đem lại kết quả tốt đẹp nhất. Rất nhiều tính toán – mà ai cũng phải công nhận đó là những tính toán hết sức khôn ngoan kiểu trần gian – lại dẫn đến những kết quả bi thảm. Chính vì thế dân gian mới có câu: «May hơn hay», «Người tính không bằng Trời tính», «Mưu sự tại nhân, thành sự tại Thiên». Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy: để thành công và hạnh phúc, tốt nhất ta nên hành động theo ý muốn của Thiên Chúa. Lý do: Vì Ngài yêu thương ta hơn chính ta yêu thương mình, luôn mong muốn ta được hạnh phúc; Ngài lại khôn ngoan vô cùng, chẳng những biết cách tốt nhất và hữu hiệu nhất để ta hạnh phúc, mà còn có quyền năng vô biên để giúp ta thực hiện cách tốt nhất ấy nữa. Vì thế, cách khôn ngoan nhất của ta là phó mặc vận mạng của mình trong tay Ngài, và cương quyết làm tất cả những gì Ngài muốn ta làm.

Rất nhiều trường hợp, điều Ngài muốn ngược lại với sự khôn ngoan hay cách tính toán của ta. Nhưng nếu ta cứ quyết tâm làm theo ý Ngài thì kết quả cuối cùng chắc chắn sẽ có lợi cho ta hơn là ta làm theo ý muốn hay sự khôn ngoan của ta. Người Trung Hoa có câu: «Thuận Thiên giả tồn, nghịch Thiên giả vong» (Hành động thuận theo ý Trời thì sẽ tồn tại, còn làm ngược lại ý Trời thì sẽ tiêu vong). Tuy nhiên, khi hành động theo ý Thiên Chúa, thì kết quả trước mắt hay những kết quả tạm thời có thể không như ý ta muốn, vì Chúa thường thử thách niềm tin của con người, nhưng kết quả cuối cùng chắc chắn là tốt đẹp. Điều đó tốt hơn là kết quả trước mắt thì đẹp, nhưng kết quả sau cùng lại xấu. Thiên Chúa thường thử thách để trui luyện người công chính, Kinh thánh viết: «Người công chính gặp nhiều nỗi gian truân, nhưng Chúa giúp họ luôn thoát khỏi» (Tv 34,20).

2.       Chia sẻ kinh nghiệm cuộc đời

Tôi – người viết bài này – xin chia sẻ kinh nghiệm sau đây. Cuộc đời tôi có hai giai đoạn: giai đoạn sống theo ý muốn của mình, và giai đoạn từ bỏ mọi ý riêng để hoàn toàn sống theo ý của Thiên Chúa. Chỉ trong giai đoạn sau tôi mới sống bình an, hạnh phúc và mạnh mẽ.

a) Giai đoạn sống theo ý muốn của mình:

Trong giai đoạn này, tôi lấy «cái tôi» của mình là trung tâm (égocentrique) và coi những gì liên quan đến «cái tôi» ấy là quan trọng (trong đó có ý kiến của tôi, quan điểm của tôi, ý muốn của tôi…). Vì thế, tôi luôn tìm cách đề cao «cái tôi» của mình, điều này thường đồng nghĩa với việc tìm cách hạ «cái tôi» của người khác xuống. Khi thấy người khác được ca tụng, nổi bật, còn mình bị chìm lỉm giữa đám đông, tôi thường cảm thấy buồn bã, đau khổ, thậm chí bị xúc phạm. Trong tôi hình thành nhiều tham vọng về tâm linh cũng như về xã hội.

Về tâm linh, tôi quyết tâm trở nên một vị thánh lớn như Têrêxa hay Phanxicô Xavie. Tôi muốn mọi người phải khâm phục tôi là thánh thiện, đạo cao đức cả. Về xã hội, tôi quyết trở nên một nhân vật nổi bật: trong Giáo Hội thì phải là một chức sắc cao, ngoài xã hội thì phải là bậc vị vọng. Và tôi quyết tâm tu đức, học hành, cố gắng tập luyện hầu đạt được những tham vọng đó. Tôi trở thành một con người duy ý chí: tôi nghĩ cứ quyết tâm là được vì «vouloir, c’est pouvoir» mà! và coi mọi ý muốn của mình là quan trọng. Từ đó tôi có tính áp đặt ý muốn của mình trên người khác, muốn mọi người phải theo ý của mình. Nếu ý mình không được thực hiện, tôi cảm thấy bị xúc phạm và đau khổ rất nhiều.

Sống với ý hướng như vậy hàng chục năm, tôi cảm thấy tâm hồn mình không bình an, không hạnh phúc. Về tâm linh, tôi luôn phải đối diện và bất mãn vì những yếu đuối của mình. Tôi quyết tâm cao độ rất nhiều điều tốt đẹp, nhưng cuối cùng xét lại chẳng thực hiện được bao nhiêu, nên thường buồn bã. Về xã hội, so sánh với nhiều người, tôi thấy mình vẫn bị thua kém, khiến tôi luôn luôn bị dằn vặt, đau khổ. Nỗ lực liên tục trong đau khổ như thế, một thời gian sau tôi bị bệnh: bắt đầu là bệnh dạ dày, sau đến bệnh ho lao, cơ thể tôi suy yếu, và tôi đâm ra chán chường thất vọng… Nhưng về sau tôi đã trở nên hạnh phúc và khỏe mạnh nhờ thay đổi cách suy nghĩ và cách sống.

b) Giai đoạn sống theo ý muốn của Thiên Chúa:

Trong thời gian sống khắc khoải như thế, tôi đã dành một thời gian rất dài để nghiên cứu, tìm hiểu các tôn giáo khác. Tôi nhận ra tôn giáo nào cũng đòi hỏi con người phải coi nhẹ «cái tôi» của mình và cả những gì liên quan đến «cái tôi» ấy, đồng thời đặt nặng việc sống theo ý Chúa, theo những đòi hỏi của «Đạo», của tình yêu, của lương tâm, của lẽ phải, của sự khôn ngoan, hợp lý, của luật lệ tôn giáo… Tôi suy nghĩ nhiều về lời của Đức Giêsu: «Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình» (Mt 16,24), và «Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: “Lạy Chúa! lạy Chúa!” là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy, là Ðấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi» (Mt 7,21). Nhờ vậy, trong đời sống tâm linh Kitô hữu, tôi hiểu được sự cần thiết của tinh thần «tự xóa» (kenosis) và của lập trường hoàn toàn làm theo thánh ý Thiên Chúa. Chính Đức Giêsu đã nêu gương sáng ngời về hai điều ấy. Ngài đã tự xóa mình một cách hoàn toàn (x. Pl 2,6-8) và triệt để tuân theo thánh ý Chúa Cha trọn đời Ngài. Ngài nói: «Tôi không tìm cách làm theo ý riêng tôi, nhưng theo ý Đấng đã sai tôi» (Ga 5,30; x. 6,38; 4,34); «Lương thực của Thầy là thi hành ý muốn của Ðấng đã sai Thầy, và hoàn tất công trình của Người» (Ga 4,34).

Hiểu được như thế, tôi tập sống quên mình, không lấy mình hay ý muốn của mình làm trung tâm nữa, mà lấy Thiên Chúa làm trung tâm, đồng thời luôn cố gắng sống thuận theo thánh ý Ngài. Theo tôi, ý của Thiên Chúa được biểu lộ qua tiếng lương tâm, qua lời của Ngài trong Kinh Thánh, qua sự hợp tình hợp lý đòi hỏi, qua lề luật tôn giáo, qua các định luật hay lẽ tự nhiên trong vũ trụ, qua những dữ kiện khách quan xảy ra, qua thiên cơ hay những dấu chỉ thời đại. Tôi bắt đầu từ bỏ mọi tham vọng, mọi ý riêng: không còn mong muốn mình trở nên một nhân vật nào to tát nữa, mà sẵn sàng chấp nhận làm một người nhỏ bé, tầm thường nhất, và không còn coi ý muốn của mình là quan trọng nữa. Tôi nhận ra ngay cả ý muốn trở nên một vị thánh cao cả của tôi trước đây cũng chỉ là một thứ tâm lý muốn «phình to bản ngã», một hình thức của tính kiêu ngạo.

Rất nhiều sự việc xảy đến ngược lại sự khôn ngoan hay dự tính của tôi, mà tôi thấy trước mắt là bất lợi cho tôi. Nhưng khi tôi thấy rằng mình không thể thay đổi được, và nhận ra rằng ý của Thiên Chúa là muốn tôi vui vẻ chấp nhận, thì tôi sẵn sàng vâng theo. Tôi phó thác để mặc Ngài dẫn tôi đi đâu tùy ý Ngài. Thường là sau một thời gian, tôi nhận ra rằng điều mà trước đó tôi cho là bất lợi ấy cuối cùng lại trở nên hết sức ích lợi cho tôi. Dần dần tôi chứng nghiệm được rằng «Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người» (Rm 8,28). Kinh nghiệm cho tôi thấy: khi những bất lợi xảy đến, nếu cứ vui vẻ đón nhận theo ý Thiên Chúa và kiên nhẫn chờ đợi, thì tất cả những bất lợi ấy cuối cùng đều trở nên lợi ích.

Ngay cả những yếu đuối, sa ngã, và những hành động ngu xuẩn của tôi trước đây, cũng trở thành có lợi cho tôi, khiến tôi trở nên ý thức hơn về tính yếu đuối và dễ sai lầm của mình, để nhờ đó tôi trở nên khiêm nhượng hơn, bớt tự tin hơn để tin vào quyền năng của Chúa nhiều hơn. Qua dụ ngôn hai người vào đền thờ cầu nguyện (x. Lc 18,9-14), tôi nhận ra rằng người ít phạm tội, người giữ luật đạo rất tốt, nhưng lại kiêu ngạo, hay chê bai người khác, thì không công chính trước mặt Thiên Chúa cho bằng người tội lỗi biết ăn năn hối cải và thật lòng khiêm nhường nhìn nhận mình có tội, đồng thời biết cảm thông với những hạn chế của tha nhân.

Sống «vô ngã» và sống không có ý riêng như vậy, tôi cảm thấy mình thanh thản hơn xưa rất nhiều. Thay vì sợ đau khổ thì sẵn sàng chấp nhận mọi khổ đau đến với mình; thay vì lấy hạnh phúc của mình làm mục đích phải đạt tới thì lấy thánh ý Thiên Chúa và hạnh phúc của người khác làm đối tượng tìm kiếm và thực hiện. Sống như vậy, tôi cảm thấy tâm hồn bình an và không còn nhạy bén với đau khổ như xưa. Dường như càng sợ và tránh đau khổ thì ta càng nhạy bén với đau khổ và càng vướng vào đau khổ. Còn càng chấp nhận đau khổ – bất cứ loại đau khổ nào – để thực hiện thánh ý Thiên Chúa và hạnh phúc của tha nhân thì đau khổ càng ít ảnh hưởng được tới mình. Hiện nay tôi thấy mình hạnh phúc và thành công hơn xưa rất nhiều. Sức khỏe tôi cũng được cải thiện, và tôi cảm thấy tràn đầy sức sống, cả tinh thần lẫn thể chất. Một điều khá lạ lùng là những tham vọng mà tôi đã dẹp bỏ, mà giờ đây tôi không thèm quan tâm thực hiện nữa thì lại đang thành tựu tốt đẹp theo kiểu «bất chiến tự nhiên thành», hay không muốn mà được! Vì thế, tôi cho rằng sống theo ý Chúa thì khôn ngoan và thành công hơn là sống theo ý mình.

CẦU NGUYỆN

Lạy Cha, nhiều khi đứa con nhỏ của con cứ nhất quyết làm theo ý của nó, cách thức của nó vì nó cho rằng phải làm như thế thì mới khôn ngoan và thành công. Trong khi đó, con lại nhìn thấy nếu nó cứ làm theo ý nó hay cách của nó thì chắc chắn sẽ thất bại. Nhưng nó không nghe con và cuối cùng nó đã thất bại. Từ sự việc đó, con nhận ra chính con cũng hành động ngu xuẩn như nó khi con cứ khăng khăng làm theo ý của con chứ không theo ý của Cha. Và con đã thất bại ê chề trong cuộc sống. Con đã sống trong đau khổ bao năm vì cứ cố chấp sống theo ý của con. Nay con đã nhận ra rằng sống theo ý của Cha là cách đơn giản nhất, dễ dàng nhất và khôn ngoan nhất để thành công và hạnh phúc trong cuộc đời. Xin cho con giữ được sự khôn ngoan này suốt cuộc đời con. Amen.

(Nguyễn Chính Kết)